Chưa là “yêu” chỉ mới “thích” thôi

Hỏi: 

Em đã là SV năm thứ  2 rồi và cũng đã có người yêu nhưng ở rất xa vì em được nhận vào một đại học chuyên ngành. Em rất yêu và không muốn mất cô ấy! Nhưng tình cờ em gặp lại một người bạn (N.) của cô ấy hồi còn trung học. Em được biết, N. cũng được nhận vào đại học này năm ngoái.

Sau một thời gian cả hai đứa đi học chung, đi ăn chung, và ngay cả học bài chung trong dome, em bắt đầu đem lòng yêu N. rất nhiều! Vì thế em rất sợ và không muốn nói cho ai biết. Em cũng luôn luôn tự nghĩ tình cảm của mình đối với N. chỉ là tình bạn. Em đôi khi cũng muốn dứt khoát với N. là giữa em và N. chỉ có tình bạn thuần túy mà thôi.

Nhưng mỗi lần gặp N. lòng em lại rung động và quên hết mọi thứ. Nhưng em cũng lo là nếu N. biết được em và cô ấy đang yêu nhau thì không biết N. có thể tìm cách lãng tránh em, hoặc ngược lại, cô ấy biết được chuyện này thì em không biết cô ấy cũng sẽ bỏ em. Hoặc cô ấy sẽ từ bỏ tình bạn của cô ấy và N.

Xin cho em hỏi giữa tình yêu và tình bạn, ta nên chọn tình gì ? Bởi lẽ theo em nghĩ khó có thể tồn tại song song hai thứ tình này, một người khi yêu có thể bỏ bạn, một tình bạn sẽ bị đánh mất khi có tình yêu xen vào. Cám ơn chị Thuần Nhã.

Trí, San Jose

Đáp:

Em hỏi chị về Tình Yêu, vậy chị xin đem ra vài quan niệm về Tình Yêu của cổ nhân để chúng ta cùng nhau thảo luận, em nhé.

 “Yêu là đặt hạnh phúc của ta vào hạnh phúc của người khác.”

 “Khi yêu, chẳng biết vì sao lại yêu, chính nhờ thế mà ta biết rằng mình đang yêu.” 

“Không có tiếng cười của nàng, cả căn phòng đầy ắp người đang ồn ào kia cũng trở thành lạnh lẽo và hoang vắng.”

Theo mấy quan niệm kể trên thì em chưa hề yêu “cô ấy” (xin tạm đặt tên là Y. để tránh lẫn với cô N.), mà em chỉ mới “thích” thôi. Này nhé, hai em đang yêu nhau nhưng vì chuyện học hành để xây dựng tương lai nên đành phải xa nhau, điều đó rất hợp lý. Thế nhưng, dù bận học, tình yêu của em và Y. lẽ ra vẫn phải nồng cháy trong trái tim em, ngoài những thời gian dành cho bài vở, hình ảnh nàng phải tràn ngập trong mọi không gian chung quanh em, như quan niệm “Không có tiếng cười của nàng, cả căn phòng đầy ắp người đang ồn ào kia cũng trở thành lạnh lẽo và hoang vắng”, mới là bình thường. Đằng này thì, không, sang tới trường mới, em gặp N.,  mà N lại chính là bạn của Y., rồi từ chỗ “Sau một thời gian cả hai đứa đi học chung, đi ăn chung, và ngay cả học bài chung trong dome”, bước sang “Em bắt đầu đem lòng yêu N. rất nhiều”.

Nếu quả là em yêu Y., thấy thiếu thốn, mất mát khi xa Y., tìm đủ cách để có dịp thăm hỏi Y. cho đỡ nhớ, thì hình ảnh N. không thể nào chen vào trái tim em để có triển vọng thay thế Y., em à.

Cho nên, chị kết luận là em chưa hề yêu Y., mà trước kia em chỉ mới “thích” cô ta mà thôi.

Nay nói đến N.

Đối với em, N.  là “tình mì ăn liền”, tức là loại “tình cảm tiện nghi”. Loại tình cảm này rất thường xẩy ra nơi các người bị đầy ải, rồi gặp những người dân địa phương thương tình, tìm cách giúp đỡ, săn sóc, dần dà đôi bên thấy cảm động, quyến luyến, thân mến, cuối cùng đi tới hôn nhân.

Tại sao chị lại “dám” phán đoán Tình Yêu của em một cách “nhẹ thể” vậy?

Đó là tại vì xuyên qua lời bộc bạch của em, chị thấy đầy dãy những sự so sánh, cân nhắc, tính toán, vốn rất xa lạ với chuyện Tình Yêu, em à.

Một vị vua đồng thời là một nhà hiền triết đã dùng thước đo Tình Yêu trong việc xử án, như sau:

“Có hai người đàn bà giành nhau một đứa bé, cả hai đều tự nhận là mẹ đẻ của nó. Vụ án lên tới triều đình. Nhà vua, sau một hồi suy nghĩ, bèn hạ lệnh:

– Hãy chặt đứa bé ra làm hai khúc, cho hai bà mẹ mỗi người một phần.

Ngay lập tức, một bà phóng ra khóc rống lên:

– Xin bệ hạ hãy trừng phạt tôi, tôi đã nói dối, tôi xin chịu tội, đứa bé không phải là con tôi mà là con bà kia, xin trả nó nguyên vẹn cho bà ta.

Nhà vua cười, hạ lệnh:

– Đem đứa nhỏ trả cho bà này. Tình yêu con của bà ta khiến cho bà sẵn sàng chịu tội miễn sao đứa bé thoát chết. Còn bà kia, không có tình yêu đối với đứa nhỏ, không quan tâm đến sự sống chết của nó, nên không phải là mẹ nó.”

Trong “cái mà em cho là yêu” của em đối với cả hai người bạn gái này, chị không nhìn thấy sự quan tâm của em đối với họ,–  một biểu hiệu của tình yêu –, mà chỉ là sự ngại ngần, sợ hãi, sợ rằng nếu họ biết chuyện em giấu diếm thì “nếu N. biết được em và cô ấy đang yêu nhau thì không biết N. có thể tìm cách lãng tránh em, hoặc ngược lại, cô ấy biết được chuyện này thì em không biết cô ấy cũng sẽ bỏ em.”, em chỉ có sự lo sợ cho quyền lợi của em một cách rất ích kỷ, không có lòng thương sót cho sự thất tình, nếu có, của hai người bạn gái, em à.

Chị đã tâm tình với em, quyết định thì xin dành cho em. Dẫu sao, chị cũng xin gửi tới em một câu chuyện ngụ ngôn Việt Nam dành cho những người “bắt cá hai tay” là câu chuyện “Con trê cũng tiếc, con giếc cũng muốn”, nói về anh chàng kia bắt được con cá trê rồi, thấy con cá giếc đang ở trước mắt, bèn đưa con cá trê lên miệng cắn lại, để được rảnh tay mà bắt cá giếc. Ngờ đâu con cá trê chui tọt vào họng, hai cái ngạnh giang ra hai bên, nhả không ra nuốt vào không được, phải đi tìm bác sĩ Tai Mũi Họng cấp cứu.

Tình Yêu mà bị “tình mì ăn liền” đánh gục thì chưa phải là Tình Yêu. Bởi vì đời sống thời nay tạo cho con người có nhiều cơ hội gặp nhiều đối tượng, cũng như trong thực phẩm có nhiều loại “ăn liền”. Một mai, em gặp “phở ăn liền”, “bún bò Huế ăn liền”, có khi em lại thích hơn “mì ăn liền” nhờ gia vị thơm, cay, chua, ngọt của chúng.

Một nhà hiền triết đã nói:

“Nếu người khác làm tổn thương bạn, bạn có thể quên sự thiệt hại ấy, nhưng nếu bạn làm tổn thương người khác, thì thật là khó mà quên được.”

Xin em sớm giải quyết dứt khoát để khỏi làm tổn thương hai người bạn gái đã quý mến em.

Chúc em sáng suốt.

Thuần Nhã (ĐPK)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s